Heungbo và Norbu

Ngày xưa ở Triều Tiên, hai anh em Heungbo và Norbu có cuộc sống rất khác nhau. Norbu, người anh, giàu có nhưng tham lam. Heungbo, người em, nghèo khó nhưng tốt bụng. Sau khi cha qua đời, Norbu giữ gần hết tài sản của gia đình và đuổi Heungbo đi với rất ít đồ đạc.

Heungbo dựng một căn nhà nhỏ và sống ở đó cùng vợ con. Gia đình thường thiếu thức ăn, nhưng Heungbo chăm chỉ làm việc và luôn cố gắng giúp người khác khi có thể.

Một ngày mùa xuân, Heungbo thấy một con chim én non rơi khỏi tổ và bị đau chân. Anh nhẹ nhàng nắn lại chân, chăm sóc con chim rồi đặt nó trở lại tổ. Khi mùa thu đến, chim én bay về phương nam.

Mùa xuân năm sau, chim én quay lại và thả một hạt bầu gần Heungbo. Anh gieo hạt bên cạnh ngôi nhà. Dây bầu lớn rất nhanh và cho nhiều quả bầu khổng lồ. Khi cả nhà bổ những quả bầu ra, gạo, vải, tiền và nhiều của quý tràn ra. Heungbo dùng những món quà ấy để nuôi gia đình và giúp những người hàng xóm khó khăn.

Norbu sớm nghe chuyện may mắn đó. Vì muốn nhận phần thưởng giống như em mình, ông tìm một con chim én rồi cố ý làm nó bị đau chân. Sau đó ông chữa cho chim và chờ một hạt giống. Dây bầu cũng mọc lên, nhưng khi Norbu bổ quả bầu, tai họa xuất hiện thay vì kho báu. Nhà của ông bị hư hại và phần lớn của cải biến mất.

Xấu hổ và sợ hãi, Norbu đến gặp Heungbo. Heungbo không xua đuổi anh mình. Anh chia sẻ thức ăn và giúp Norbu xây dựng lại cuộc sống. Cuối cùng, Norbu hiểu rằng lòng tốt không thể chỉ bắt chước để đổi lấy phần thưởng. Ông xin lỗi và thay đổi cách đối xử với mọi người.

Từ đó, hai anh em sống hòa thuận. Câu chuyện nhắc chúng ta rằng lòng tốt sẽ lớn lên khi xuất phát từ sự chân thành, còn lòng tham thường mang đến rắc rối.
