Chim Hạc Báo Ơn

Ngày xưa ở Nhật Bản, một chàng trai nghèo đang đi bộ về nhà trong tuyết thì nghe thấy tiếng một con chim đang vùng vẫy. Anh nhìn thấy một con hạc đẹp bị mắc bẫy. Thương con chim, anh cẩn thận mở bẫy và thả nó ra.

Tối hôm đó, có người gõ cửa nhà anh. Một cô gái trẻ đứng bên ngoài, vừa lạnh vừa mệt. Cô xin được ở nhờ một đêm. Chàng trai mời cô vào căn nhà nhỏ và chia sẻ phần thức ăn ít ỏi của mình.

Cô gái ở lại vài ngày. Cô hiền lành, chăm chỉ, và hai người dần trở nên thân thiết. Một hôm cô nói, "Em có thể dệt vải để anh mang đi bán. Nhưng trong lúc em dệt, anh phải hứa không bao giờ nhìn vào phòng."

Chàng trai đồng ý. Cô gái bước vào một căn phòng nhỏ và bắt đầu dệt. Trong ba ngày, anh nghe tiếng khung cửi. Khi cô bước ra, cô mang theo một tấm vải đẹp hơn bất cứ thứ gì anh từng thấy. Anh bán nó được một khoản tiền khá lớn.

Không lâu sau, số tiền đã hết và chàng trai xin cô dệt thêm lần nữa. Cô đồng ý nhưng nhắc lại lời hứa. Cô lại vào phòng. Khi tiếng khung cửi vang lên, chàng trai càng lúc càng tò mò.

Cuối cùng, anh không thể cưỡng lại được. Anh nhẹ nhàng mở cửa và nhìn vào. Không có cô gái nào bên khung cửi. Thay vào đó, anh thấy con hạc mà mình đã cứu. Con hạc đang nhổ những chiếc lông của chính mình và dệt chúng thành vải.

Con hạc dừng lại và quay về phía anh. Nó nói, "Em muốn đền đáp lòng tốt của anh, nhưng giờ anh đã nhìn thấy hình dạng thật của em, em không thể ở lại nữa." Chàng trai xin nó đừng đi, nhưng con hạc dang cánh và bay lên trời.

Chàng trai nhìn theo cho đến khi con hạc biến mất. Anh không bao giờ quên món quà của nó hay lời hứa mà mình đã phá vỡ. Câu chuyện nhắc chúng ta biết quý trọng lòng tốt, sự biết ơn và niềm tin.
